Bồng bềnh thiên sứ - Phần 1

Nhưng Thi đã không làm nổi cái điều cỏn con đó, dù chỉ làm người mình yêu xây xát thịt da, như con mèo ngoan, cô thu hết móng vuốt, ngồi thu lu dưới cái bóng dềnh dàng của Khả. Bởi cô sợ mất Khả. Sợ mất cái cảm giác được yêu
Cuối cùng thì Thi cũng có mặt. Vừa ngồi xuống ghế, cầm đũa chưa kịp gắp, chiếc điện thoại trong túi réo lên. Thi nghe, dạ liên tục. Xong, cô chống đỡ những ánh mắt vừa thương vừa tức của lũ bạn bằng câu phân bua cũ mốc: “Khả vẫn thế, ghen kinh khủng!”. Hà nhìn chiếc di động mới cáu trong tay Thi, khích bác: “Điện thoại thì đổi liên tục, còn cái lẽ ra phải đổi thì không chịu đổi!”. Thi độp lại: “Đồ cổ mới quý!”. Lệ bĩu môi: “Đồ cũ thì có, cũ quá rồi, bỏ quách đi!”. Cả bọn nhao nhoa: “Đúng, bỏ quách đi! Hắn hành hạ mày như thế còn ít sao?” Quyên đế thêm: “Ác nhất là hắn không cho mày một đứa con!”.
Thi ngưng đũa, nước mắt chực trào ra. Cả bọn luýnh quýnh, thấy mình đùa ác, vội an ủi, dỗ dành. Sợ làm cả hội mất vui trong cái dịp lẽ ra phải được vui thỏa sức, họp mặt nhớ ngày cả bọn rời giảng đường, ngày bốn đứa nấn ná bên nhau với háo hức âu lo; Thi lấy khăn lạnh chườm lên mặt, hít sâu thở mạnh rồi bỏ khăn ra, nói cười liếng thoáng và cầm đũa gắp một miếng gỏi. Quyên lấy tay bóc lớp giấy bạc bọc quanh con cá hấp và gắp miếng cá bốc khói bỏ vào chén Thi: “Ăn cá cho đẹp da!”. Thi cho miếng cá vào miệng, ngắc ngứ, không thể nuốt mà cũng không dám bỏ ra. Cô vụt đứng lên, chạy về phía buồng vệ sinh. Chưa kịp chốt cửa, Thi đã nôn thốc nôn tháo. Thứ gì cô nuốt vào dạ dày đều dốc ngược ra. Nôn đến lả người, Thi sụm xuống nền gạch. Lệ đẩy cửa vào, hốt hoảng: ‘Mày sao thế?”. Thi gượng đứng lên, bước tới bên vòi nước, súc miệng, vỗ vỗ lên trán, mỉm cười gượng gạo: “Tao hơi mệt, một chút là khỏi!”. Lệ săm soi thần sắc Thi: “Hay là mày có mang?”.
Dấu hiệu có mang thì Thi biết rõ. Tuy nhiên, ngoài người có mang thì chỉ có Khả, người duy nhất được biết. Quyên, Hà, Lệ, ba đứa bạn thân, thân như ruột thịt, điều gì cũng có thể chia sẻ trừ bí mật này, bí mật chỉ của hai người yêu nhau, của nhau, thuộc về nhau. Thi không chút e dè cho Khả nhìn thấy, cảm thấy những dấu hiệu cấn thai. Trước tiên là hai bầu vú. Chúng đã sẵn sang căng lên như để tích sữa. Mỗi khi tay Khả chạm vào bầu vú mân mê là mỗi lần Thi có cái cảm giác đau nhức sung sướng của một thân cây nhú mầm, một cơ thể đang khai hoa, một người đàn bà sắp được làm mẹ.
Sắp được làm mẹ, cảm giác đó, khao khát đó căng lên trong mỗi tế bào, mỗi mạch máu của Thi. Tuy nhiên, lần nào Khả cũng có lý do để ngăn trở khao khát của Thi. Với Khả có một ngàn lẻ một lý dó: anh chưa có sự chuẩn bị để làm cha, làm chồng, anh chưa thể từ bỏ được thói quen xấu của kẻ sống độc thân, anh sợ sự nhàm chán của cuộc sống lứa đôi, anh không tin vào tuổi thọ lâu bền của một cuộc hôn nhân, hay đơn giản hơn anh sợ em không chịu nổi tiếng ngáy như sấm của anh … va bao giờ cái lý do thuyết phục để Thi phải từ bỏ những đứa con khi chúng mới vừa tượng hình là Khả sợ chúng không lành lặn, sợ chúng khuyết tật, vì: “Lúc đó anh có rượu hoặc em đang uống thuốc ngừa thai”. Mỗi khi thấy Thi đau đớn, câm lặng, Khả thường xoa xoa chỗ bụng cô, nói: “Nếu em có đủ can đảm nuôi đứa con có thể thiếu tay thiếu mắt thì đừng đi … giải quyết”.
Tai Thi nổ lùng bùng. Cô thấy ghê sợ và căm ghét hai từ “giải quyết”. Là rung cảm. là hoa trái của những xúc cảm chỉ của hai tâm hồn thuộc về nhau sao Khả có thể gán ghép bừa bãi hai cái từ khô khan, lạnh lùng chỉ dành cho các vụ việc hành chính, lầm lẫn, hay ngộ nhận. Nhiều lần Thi muốn gào lên, muốn cào cấu cho da thịt Khả chảy máu, làm cho Khả thật đau để Khả nhận ra mình quá hời hợt và vô tâm khi gán ghép hai từ vô cảm kia. Nhưng Thi đã không làm nổi cái điều cỏn con đó, dù chỉ làm người mình yêu xây xát thịt da, như con mèo ngoan, cô thu hết móng vuốt, ngồi thu lu dưới cái bóng dềnh dàng của Khả. Bởi cô sợ mất Khả. Sợ mất cái cảm giác được yêu. Cái cảm giác bồng bềnh thiên sứ choáng ngợp và bóp nghẹt nỗi khao khát được làm mẹ. Cô lại ngoan ngoãn leo lên xe, ngồi sau lưng Khả, vòng tay ôm bụng Khả, cò cọ đầu mũi vào lưng Khả, hít hít cái mùi mồ hôi riêng biệt của Khả, bất kể việc Khả khư khư trên sống mũi cặp kính đen, cho dù lần nào trước khi bước vào cổng bệnh viện phụ sản, cô cũng muốn Khả gỡ bỏ cặp kính ra để cô được nhìn vào đôi mắt mà chiều sâu của nó dường như cô chưa bao giờ thấu được.
11/06/2016 , Bích Ngân – Kiến thức ngày nay – năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *