Bồng bềnh thiên sứ - Phần 2

Gương mặt rất đàn ông với cặp kính đen của Khả chờn vờn, chờn vờn rồi mất hút. Cả Lệ, Hà và Quyên cũng ở nơi đâu đó thật xa với lũ con của chúng
Khi thấy thi thoa chút son ở má ở môi và bớt bèo nhèo. Lệ nói nhỏ vào tai bạn: “Có mạng thì để nuôi, lỡ sau này …”. Thi lẩn tránh: “Thôi đừng tưởng tượng lung tung, hơi mệt, tao về trước đây, tụi bây ở lại vui vẻ!”. Lệ chưng hửng nhìn Thi vội vã quay lưng, bước đi một mạch ra bãi giữ xe. Lúc dắt xe ra, quay lại, thấy cả ba đứa bạn nhìn theo, đưa tay vẫy vẫy. Thi thấy mình có lỗi. Cô không rõ vì sao mình lại lẩn tránh tình thân. Biết đâu, nếu thật lòng với chúng …
Trước mặt Thi nhộn nhạo người xe. Sau lưng cô nhộn nhạo xe người. Thi thấy trơ trọi, lạc long. Bất chợt, chiếc điện thoại trong túi quần rung lên. Cô dừng xe, áp điện thoại vào tai. Khả sốt ruột: “Tiệc tùng xong chưa? Sao không gọi cho anh?”. “Em đang trên đường đến chỗ anh!”. “Nhanh lên, anh chờ!”.
Như mọi khi, Kha vồ vập, cuồng nhiệt và nôn nả thụ hưởng thứ hạnh phúc vô tư của bản năng. Phải dùng cả hai tay đẩy Khả ra, Thi mới rứt khỏi nụ hôn đắm đuối. Khả cụt hứng “Em sao vậy?”. Thi giữ đôi tay háo hức của Khả: “Anh có yêu em?”. Khả sừng sộ: “Không yêu mà như thế này à?”. Thi nhìn vào đôi mắt không vướng tròng kính đen: “Em từng tin mình được yêu và em đã sống vì tình yêu mà mình có được. Nhưng … hình như em ngộ nhận. Dường như anh chỉ yêu cảm giác của anh!”. Khả chồm lên người Thi: “Em suy diễn lung tung gì thế? Không yêu em thì anh yêu ai?”. Thi hất tay Khả, bật dậy: “Nếu thực sự yêu thì anh đã không chối bỏ những đứa con của tình yêu!”. Khả buông Thi, ngả người đè lên mấy chiếc gối xếp nghiêng nghiêng dựa vào thành giường. Thi cũng đặt đầu lên một chiếc gối. Hai người nằm cạnh nhau, hít thở, nghĩ ngợi, xê dịch, kiếm tìm … lại không chạm vào nhau.
Căn phòng thân thuộc và đầy ắp hơi hướm ái ân bỗng chốc trở nên hững hờ, xa cách. Hơi thở êm êm của chiếc máy điều hòa nhiệt độ cũng có cái gì đó thất thường. Chúng nín câm một hồi rồi thở dồn dập. Ánh trăng trong tấu khúc của Be!”ethoven tràn ngập căn phòng. Không gian trở nên chật hẹp và dường như không còn đủ sức lưu giữ ánh trăng. Tay nắm cánh cửa rung lên và như sắp sửa mở ra. Khả bật dạy, phóng tới chỗ đầu máy, tắt nhạc. Ánh trăng đột ngột vỡ ra, tắt lịm. Căn phòng bồng bềnh thứ ánh sáng bị che khuất. Giữa Khả và Thi cũng tràn bóng tối.
“Em về đây!”. Gắng lắm, cuối cùng, Thi cũng thốt thành tiếng. m thanh kéo níu ấy lọt vào tai Khả. Khả giật mình, cố vùng vẫy thoát khỏi khoảng cách mịt mùng giữa họ. Khả thì thào: “Đừng bỏ anh, anh cần có em”. Thi bước về phía cửa: “Em không còn đủ sức chờ đợi. Em muốn có đứa con này!”. Khả chạy theo, ôm chặt Thi trong vòng tay: “Được, mình sẽ có con, nhưng để lần sau!”. Lần sau, lần sau, lời hứa hẹn quá quen nhưng cảm xúc được yêu, với Thi lúc nào cũng mới, cũng nồng cháy, và cô lại tự nguyện làm con thiêu thân.
Đúng sáu giờ rưỡi sáng, Khả có mặt trước cửa nhà Thi. Cũng như mọi khi, Thi khép nép leo lên xe, vòng tay ôm bụng Khả. Tuy nhiên, khác với mọi khi, Khả nói liên tục và hỏi Thi: “Em có thấy anh mập ra không? Lưng quần anh hình như hơi chật”. Thi vỗ nhẹ vào bụng khả: “Em sẽ nới nút ra cho anh!”. Khả cười: “Anh không muốn đời mình ngắn vì dây thắt lưng dài. Anh phải thay đổi chế độ ăn uống, thay đổi thói quen…” Thi ngắt lời: “Cả thói quen có em?”.
Dừng xe trước cổng bệnh viện, Khat dặn: “Chừng nào xong, a lô cho anh!”. Dứt lời. Khả lấy ngón tay nâng cặp kính đen trên sóng mũi rồi rồ máy lao đi. Thi chới với. Khả quay ngoắt, vội vã như thể anh ta vừa vứt Thi vào một bãi rác khổng lồ chứ không phải là bệnh viện, nơi mà tất cả đàn bà con gái đến đây, trừ những người được hạnh phúc làm mẹ, còn lại, họ không chỉ chịu đựng đớn đau về thể xác mà còn đeo đẳng sự tổn thương nơi tâm hồn bởi những giọt máu mà họ không thể cưu mạng.
Thi tái nhợt, vội tìm một chỗ ngồi trên băng ghế cho khỏi ngã. Khi trấn tĩnh, cô biết mình vừa trải qua một cơn mê. Gương mặt rất đàn ông với cặp kính đen của Khả chờn vờn, chờn vờn rồi mất hút. Cả Lệ, Hà và Quyên cũng ở nơi đâu đó thật xa với lũ con của chúng. Thi đứng dậy, bước ngược ra cổng, thấy trào thương cái sinh linh đang bám chặt máu thịt mình.
16/06/2016 , Bích Ngân – Kiến thức ngày nay – năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *