Nguyễn Thành Tâm (Đại Ngàn) xin trân trọng cảm ơn bài tham luận của nhà thơ Phạm Đức và xin đăng ngu

Nguyễn Thành Tâm (Đại Ngàn) xin trân trọng cảm ơn bài tham luận của nhà thơ Phạm Đức và xin đăng nguyên văn bài tham luận
VƯỢT QUA BÃO NỔI
(Đọc thi tập QUA VÙNG BÃO NỔI của Đại Ngàn
NXB hội nhà văn Việt Nam 2018)
Tác giả nữ Nguyễn Thành Tâm - bút danh Đại Ngàn đã tâm tình, chia sẻ với bạn đọc qua ba tập thơ tôi từng được đọc và viết những cảm nghĩ quý trọng của mình với tác giả từ tập thơ đầu tay TRÀN TRONG NỖI NHỚ in năm 2016
Đầu năm 2018 này, tôi lại được vui mừng đón nhận cùng một lúc hai tập thơ mới của tác giả Đại Ngàn QUA VÙNG BÃO NỔI (59 bài) và CHẠM NẺO NGƯỜI DƯNG (63 bài)
Tập đầu QUA VÙNG BÃO NỔI, 128 trang, có 59 bài, vẫn nổi bật là tình yêu thương xóm làng, quê hương (Nhưng hình như da diết hơn, sắc nét hơn).
Ví dụ về miền trung xót xa trong bão lũ
“Xé mái nhà tranh mẹ huơ mãi tay gầy”
Rồi
“Cứ đau thế này, mai mốt sống sao đây
Giữa trăng băng những mái nhà thoi thóp”
Bài “Thương miền trung bão lũ” - trang 73
Rồi nữa:
“Trắng nước
Trắng trời
Trắng khu mộ cha nằm
Ngực trái tôi cuộn trong mùa lũ”
Bài “Quê tôi mùa lũ” – trang 99
Hình ảnh được khắc họa đậm nét trong thi tập là mối thân thuộc ruột rà, nhất là những người thân yêu thua thiệt và chịu đựng nhất: Mẹ và cha
Tập thơ thứ hai có nhan đề CHẠM NẺO NGƯỜI DƯNG, 128 trang, có 63 bài
Tác giả muốn dành riêng những bài thơ về nhân tình thế thái về chuyện xã hội, về một thái độ sống tích cực, chia sẻ cộng đồng, trách nhiệm
Sau khi đọc cả hai tập thơ, tôi nhận thấy sự bùng nổ (thậm chí hơi bối rối, luống cuống) trước những cảm xúc thơ dồn nén ở mọi ngả của một tâm hồn quá mong manh, nhạy cảm. Điều này không có lợi cho sự chủ động “điều câu, khiển chữ”, tạo dựng kết cấu thân thể mỗi bài thơ. Bởi vậy cũng tác động tới tâm thế đón nhận của người đọc. Riêng tôi không kịp và chưa đủ năng lực để tiếp đón tất cả nên đọc đi đọc lại các tập thơ, xét đi, ngẫm lại, dù không muốn, tôi đành dành riêng cảm thụ theo cách của mình. Với tập thơ QUA VÙNG BÃO NỔI chứa đựng một tình cảm mà tôi thấy dễ gần hơn
Quan niệm của tôi là câu thơ hay không phải là tất cả, nhưng có cốt lõi hạt nhân cho một bài thơ dễ tạo ấn tượng với người đọc, dễ có dấu ghim neo vào nỗi niềm yêu thương của người đọc … Vả lại, dẫu chưa có cả một bài thơ thì một câu thơ cũng đủ chiếm được ưu ái lâu bền với những ai mong đãi cát tìm vàng …Bởi thế, đọc mỗi tập thơ, chọn được đôi ba câu khá, đã là phần thưởng quý giá lắm rồi
Trở lại tập thơ QUA VÙNG BÃO NỖI, tôi đã hài lòng với đòi hỏi của mình. Tôi tìm được thú vị và yêu mến nhiều câu thơ hay với cảm xúc, hình ảnh, nhịp điệu hay chữ nghĩa
Xin được mời bạn bè chia sẻ
Đầu tiên tôi muốn nhắc tới hình ảnh người mẹ, là nỗi lòng đứa con yêu kính và xót xa trước mẹ. Mẹ đã già yếu biết bao trong vòng tay con ôm. Mẹ từng âu yếm bế bồng nâng đỡ các con, trong khi thân hình mẹ càng mỏi mòn cạn kiệt. Người con bất giác đau xót
“Vòng ôm xưa mẹ đủ đầy
Nay mẹ bé giữa vòng tay ta rồi
Trong bài “Về với mẹ thôi” – trang 53)
Tất cả những ngày vui. Ngày lễ, nhất là lễ Vu Lan, ta càng thêm thương nhớ mẹ. Thể nào ta cũng theo ký ức, men ngày cũ để được chìm vào những thân thương ở mẹ
“Vu Lan - con men theo ngày cũ
Úp mặt hít hà áo mẹ sũng mồ hôi”
Trong bài “Vu lan con nghĩ về mẹ” - Trang 13
Mẹ cha và quê hương vẫn vun đắp tình cảm của con - một cô giáo, cho con thêm vững vàng, trí tuệ và những vẻ đẹp tinh thần dẫu ở chốn xa xôi nào
“Tạm biệt nắng gió miền Trung
Con về Hà Nội một vùng phấn bay”

“Con ôm gió núi sương ngàn
Thổi mềm nét viết mênh mang thị thành”
Trong bài “Tạm biệt miền trung – trang 13”
Từ nét viết hay phấn bay trên bảng, dường như còn “ôm gió núi sương ngàn”, “nắng gió miền trung”, tạo nên, gom góp vào sức mạnh và bản lĩnh sống vươn lên. Câu chuyện tiếp theo là tình yêu:
“Chiều nghiêng ở phía nào anh
Mà sao đất dưới chân hình như rung
Trong bài “Cốc thơ” – trang 14
Lạ, nhưng khá đúng. Tình yêu có phần như một chấn địa. Nghiêng ngả, xô động, run rẩy. Bốn câu sau là trong bài thơ MỘT MÌNH xáo trộn cả nắng và mưa bão. Dòng ba hội lẫn với ai đó. Nhưng dòng bốn, pha cà phê như thế là có nét riêng
“Một mình giữa buổi ban trưa
Nắng sao lại thấy bão mưa dội về
Một mình ngồi gỡ lời thề
Cà phê pha với tái tê lời người
Trong bài “Một mình” – trang 19
Đáng trân trọng một nỗi đau lặng lẽ. Rõ nét một biến động vợ chồng, tan vỡ trong yên ả bề ngoài
“Ta ôm con giữa lặng thinh
Tay lần khép cửa tim mình từ đây”
Trong bài “Lạt mềm” – trang 23
Đối lại những va đập là sự lặng thinh. Hình ảnh “Tay lần khép cửa tim mình” tưởng êm ả mà quyết liệt
Về niềm tin, tác viết
“Trời xanh giông tố ai lường
Niểm tin vụn vỡ, trăm đường đắng cay”
Và cho dù
“Chuông chùa vọng đến chân mây
Mà không ngăn nổi trời đầy bão giông”
Đúng là BÃO ĐÃ NỔI không gì ngăn được, thế mới biết niềm tin là tất cả, nỗi đau này tác giả khắc họa có giúp gì cho ai soi mình, sửa mình!
“Anh bị thương giữa rừng
Mắc chiều lên cánh võng
Trong bài “Câu thơ gửi lại” – trang 38
Hai dòng trên là bắt đầu câu truyện về một câu thơ của người lính chiến trường thuở “em còn trong lòng mẹ” đã giúp “vá chiều em hồi sinh” khi mang nặng vết thương giữa đời thường… Câu “Mắc chiều lên cánh võng thật thơ và huyền ảo thì câu “vá chiều em hồi sinh” thật thú vị cho ta liên tưởng đến buổi chiều, hay chính là tuổi đã sang chiều của cô gái. Người lính bị thương giữa rừng và cô gái bị thương “chạy về Đại Ngàn”, tuy xa nhau mà lại rất gần gũi. Ở đây Đại Ngàn cũng là nơi ẩn náu. Có thể ta hiểu thêm về bút danh của tác giả
“Thương cho bèo dạt lời thề
Cứ lênh đênh tím mải mê sóng cồn”
Trong bài “Đợi” – trang 94
Đã “bèo dạt” lại “lênh đênh”, “sóng cồn” nhưng màu tím mải mê đã neo đậu một lòng tin bát ngát, vững bền “lời thề”
“Xa xôi ạ
Có lẽ là đã lỡ
Chậm một đèn lối rẽ lạc nhau
LỐI RẼ - trang 97
Cuộc sống với những ngã tư, ngã năm vụt đổi thay đèn tín hiệu. Một đô thành nhộn nhịp và vô tình đặt những lối rẽ khắc nghiệt, lỡ làng tiếc nuối…
Tiếp theo những câu thơ đồng cảm, tôi đi vào một khía cạnh thơ, đó là HÌNH ẢNH NGƯỜI CHA, nó rất đậm nét trong tập thơ đã đành nhưng tôi chọn vấn đề này cũng bởi cảm xúc dành cho người mẹ thường nhiều hơn trong thơ. Hay nhìn ở một góc độ khác, tình cảm cha con thường sâu kín hơn …
Trong tập thơ có nhiều bài nói về cha, nhưng tôi chỉ chọn ý tứ và hình ảnh qua hai bài. Ấy là: 1)Bài: TẤT NIÊN – trang 79
2)Bài: NHỚ CHA – trang 115
Trước đó ở những bài thơ khác, nhiều lần hình ảnh cha đã được khắc họa. Ngay từ bài đầu tiên của tập thơ đã in một nét xanh của “Mộ cha đan dày cỏ”. Sau đó vẫn là nấm mồ cha chìm trong dòng nước
“Trắng nước
Trắng trời
Trắng khu mộ cha nằm
Ngực trái tôi cuộn trong mùa lũ”
Trong bài “Quê tôi mùa lũ” - trang 100
Cha gắn liền với quê hương gian nan vất vả. Cha là thời gian “Nghẹn mãi” trong tâm trí con, là nét cong đầu bông lúa mỗi vụ mùa
“Bông lúa bắt đầu cong
Là khi cha đi mãi mãi
Lối đưa cha ra đồng
Loa kèn nở đỏ mà con tái dại
Con quên nhiều nhưng nghẹn mãi tháng tư”
Bài “Tháng tư” - trang 61
Rồi những kỷ niệm với cha luôn hiện về, trong những ngày tết, nhất là ngày tất niên. Thời khắc đó, cha thường chia vào bàn tay nhỏ bé con đang xòe ra những quả pháo tép màu hồng để con gái có thể rón rén hồi hộp đốt có thể trao đổi với bạn bè – trò vui thú vị đầu xuân
Có thấm đẫm ký ức ấy, mới ngấm câu thơ “Xòe tay mãi chẳng chạm màu tết xưa”. Màu tết chính là đỏ màu pháo tép thắm trong lòng bàn tay trắng hồng của con. Cha đi rồi không bao giờ còn màu tết ấy. Để con nhớ cả “Lằn roi răn đủ bao điều” để rồi chiều nay con xót xa
“Chỉ còn đỏ mắt hương chiều tất niên
Cha ơi khói cuộn vàng tiền
Du miên con ngược về miền còn cha”
Trên đây là những câu trong bài thơ lục bát 12 dòng có tên gọi TẤT NIÊN (trang 79) như 12 tháng quay vòng từ tất niên này sang tất niên kế tiếp
Bài thứ hai, trực tiếp nói về nỗi nhớ cha, nhớ màu áo cha lặn lội đồng xa, đồng gần, đồng sâu, đồng cạn
“Con xin lội lại đồng sâu
Để mong nhìn thấy bạc màu áo cha”
Rồi nữa
“Con xin bé lại ngày qua
Được cha cõng giữa bao la cánh đồng”
Những nỗi đau đáu khôn nguôi vẫn là sự nuối tiếc, xa xót
“Cha ơi gạo đỏ triền đê
Cha đi để lại con tê tái lòng
Cha đi lúa chín trên đồng
Trĩu cong mình lúa cha không gặt rồi”
...
“Hoa xoan tím đẫm giấc mơ
Nghe nhàn nhạt nắng, nghe xơ xác lòng”
Những câu thơ trên trong bài “Nhớ cha” – trang 115
Tôi hình dung tác giả nhớ cha trong mỗi bông lúa chín nặng đầy thơm thảo, cũng yên lặng và khiêm nhường như cha - bông lúa chín xum xuê thường cúi đầu yên lặng. Viết đến đây, lòng tôi dâng tràn những kỷ niệm về cha trong thơ của tác giả Đại Ngàn. Nhưng không thể kể hết vào bài viết đã dài này. Tôi không thể kể hết về nỗi đau của cô sinh viên khi để lại trái tim mình trong ba thước đất sâu cha đang nằm cùng hoang hoải và cô đơn của thiên nhiên. Đến nỗi cô bị ám ảnh biết bao ngày, mỗi khi mưa đổ xuống mặt đất. Cô mãi lo sợ cha bị ướt lạnh và một mình phải chống chọi với thiên nhiên nên đã thốt lên những câu cầu khẩn thuở sinh viên
"Gió nát lòng
Chớp xé trời Hà Nội
Chuông giảng đường
Đêm lầm lũi
Cha con trong lòng đất
Con cúi cầu nơi ấy không mưa"
Trong bài thơ “Đêm giảng đường”
Bước chân nữ sinh trở lại trường được khắc họa
“Ngày con trở lại trường
Mộ cha lùi xa mãi”

“Xưa nắng mưa lẽ thường
Giờ lòng con tê tái
Tiếng cha ơi nghẹn lại”
Thật nhỏ nhoi, thật động lòng, nhưng cũng thật đáng khâm phục khi ta biết cái ước mong thuở thiếu thời của tác giả chỉ là:
“Trả lời con đi cha
Một tiếng ơi cũng được
Con chờ trong bão giông”
Tất cả những câu thơ trên trong bài “Ngày con trở lại trường”, ai mất cha mới ngẫm đủ cái tình trong những câu thơ này
Hay nỗi lòng đầy hiếu nghĩa tác giả dành cho cha khi thăm mộ
“Là phận gái con xót xa ngày tận thế
Bố ở nơi này, ... con ở đâu?!”
Trong bài “Con về để cúng thanh minh”
Đọc hết tập thơ tôi mới cảm nhất hết BÃO NỔI cuồn cuộn trên từng nẻo thăng trầm, mất mát, va đập vào trái tim tác giả và cách VƯỢT QUA của tác giả chính là sự hướng thiện từ tâm, bao dung, nhân hậu và cống hiến
“Sau cuồng phong sông cuộn mình mắt đỏ
Lại lắng dòng dâng hết những xanh trong”
Câu thơ cuối cùng trên bìa sau của tập thơ QUA VÙNG BÃO NỔI
Cảm ơn tác giả Đại Ngàn vì những cảm xúc vĩ đại và quen thuộc của tác giả về người cha. Có lẽ như bao người cha khác, tôi sung sướng biết bao nếu có sự chia sẻ, kính trọng và yêu mến đến thế từ con cái. Đấy là một nét nhấn từ tập thơ QUA VÙNG BÃO NỔI mà tôi thu nhận và neo giữ.
Hà Nội ngày 22/1/2018 - Nhà thơ Phạm Đức
17/09/2018
Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100011397867398
10 bình luận:
Nguyễn Văn Tuất
16-09-2018, 09:09:58
Rất hay thật là tuyệt tác chúc mừng em thành công rực rỡ nhé
Hoàng Anh
16-09-2018, 09:09:58
Chúc mừng nhé
Thai Nguyen
16-09-2018, 09:09:58
Tôi đã đọc một số bài thơ của tg Thành Tâm.Tho rất hay ,nội dung rất xúc đông.Nghe thuât viêt thơ rất đôc đáo ,tầm nhìn đa chiều nên phải suy nghĩ mãi mới thấy cái hay trong thơ.Cach viết đạt tới nghê thuật cao.Chuc mừng tg.
Năng Nguyễn Văn
16-09-2018, 09:09:58
Chúc mừng em nhiều thành công tỏa sáng❤
Vũ Mạnh Quang
16-09-2018, 09:09:58
Những bài thơ hay xứng tầm để nhà thơ nhà phê bình văn học xuất sắc phạm Đức thoả sức bình luận ! Xin chúc mừng nhà thơ Nguyễn Thành Tâm và nhà phê bình văn học Phạm Đức đã có bài tham luận hay !!!
Nguyễn Thu Hương
16-09-2018, 09:09:58
Chúc mừng em
Nguyễn Thị Định
16-09-2018, 09:09:58
Chúc mừng em!
Võ Lan Hương
16-09-2018, 09:09:58
Cảm ơn nhà phê bình văn học, nhà thơ phạm đức đã có những lời bình sâu sắc và đầy xúc động
Phan Văn Hi
16-09-2018, 09:09:58
Tuyệt vời !Chúc mừng Nữ sĩ Đại Ngàn !
Bích La
16-09-2018, 09:09:58
Rất tuyệt vời chúc mừng em gái xinh đẹp

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *