Nguyễn Thành Tâm (Đại Ngàn) xin trân trọng cảm ơn bài tham luận của nhà thơ Phạm Huỳnh Công và xin đ

Nguyễn Thành Tâm (Đại Ngàn) xin trân trọng cảm ơn bài tham luận của nhà thơ Phạm Huỳnh Công và xin đăng nguyên văn bài tham luận
BÃO NỔI
TRONG THƠ ĐẠI NGÀN
( Phạm Huỳnh Công- Hội viên hội Nhà Văn Việt Nam)
Cầm tập thơ dầy dặn trên trăm trang, tôi bị cuốn hút ngay bởi cụm từ BÃO NỔI trong tập thơ QUA VÙNG BÃO NỔI. Tác giả của tập thơ - Đại Ngàn - Nguyễn Thành Tâm là một phụ nữ đoan trang, thùy mị, nữ tính đến chuẩn mực, nên cụm từ Bão Nổi với chị có cái gì đó đối nghịch giữa chị và thơ, giữa thơ với cuộc sống bình yên của một nhà Sư phạm đã, đang tạo dựng và lãnh hưởng, đối nghich giữa giữa bản ngã thuộc tính của thơ là luôn đứng về phía nước mắt. Xưa nay, tôi chỉ nghe thấy một danh nhân văn hóa Việt nói trong một ngữ cảnh, thời khắc đất nước đang chống giặc ngoại xâm: “ Nay ở trong thơ nên có thép…”. Vâng! Nên, chỉ nên có thép mà thôi. Nay thơ của Đại Ngàn lại có Bão Nổi (mặc dù chị đã đi qua). Thật lạ, thật đặc biệt. Tôi chong đèn đọc thông một mạch.
Cơn Bão Nổi này xem ra rất hợp với trình tự quy luật của tự nhiên. Nó bắt đầu bằng sự bình yên tất yếu trong Đại Ngàn: “ Thương cây bàng nắng đổ/ Ta thưa thớt lần về/ Mộ cha đan dày cỏ/ Gió va tràn nẻo quê”
Cơn gió va tràn nẻo quê, tràn qua ngôi mộ cha đan dày cỏ đã gợi ra một cái gì đó, mới nghe thì rất đỗi bình thường, nhưng chựng lại ít giây thôi, thấy người rờn rợn. Dường như đây là một thông điệp linh cảm từ cõi xa xăm trong thơ Đai Ngàn. Rồi với cái tình chân thật của nhà thơ thương mẹ, thương cha, thương Miền Trung nghèo nắng cháy, « thương cải bốn đợt mưa vùi » trên sân thượng- một góc quê trên nóc Hà Thành. Trên cái nền của chữ tình quý giá ấy, cơn bão nổi dường như những đã bắt đầu xuất hiện trong bài « Cốc Thơ » :
« Chiều nghiêng ở phía nào anh/ Mà sao đất dưới chân hình như rung»
Và trong đáy cốc đã có « là là mây bay ». Nhanh chóng, thật nhanh chóng ào về cơn « gió xoáy » trong lòng : « Có những lúc/ Gió xoay .../ Thuyền thật tội/ Ôm yêu thương/ Bến cạn/ Chút neo khờ/ Buồn sấp mạn giữa dòng đời xuôi ngược/ Sao chẳng tàn/ Leo lét đốm than dư ».
Hóa ra cơn Bão Nổi ấy không ạt ào cuồn cuộn, không quật đổ nhân sinh, nó là một cơn bão lòng bị tạo ra bởi tình yêu do một bên gây gió. Chừng ấy thôi cũng đã quật đổ một trái tim mong manh, nhạy cảm thi sĩ Đại Ngàn. Trái tim ấy khao khát yêu thương chân thành trung thực và thánh thiện. Tôi rưng rưng khi đọc khổ thơ chân thật ( tuy chưa khéo về tu từ) :
« Người cứ đi họp nhé/ Ta đếm lá vàng rơi/ Câu hỏi thăm vời vợi/ Ta không khả quan rồi... ».
Ôi ! Giới đàn ông chúng ta vô tâm quá ! Cuộc sống chính trường, mưu sinh, áo cơm tiền bạc hay cuộc vui quá thái nào đó đã làm cho chúng ta quên đi một lờì thăm hỏi người thương, để rồi quật ngã họ về tinh thần và thể chất. Đại Ngàn đã ngã, chỉ với vài câu thơ mong manh cua chị đã thức tỉnh bao con người đang ôm trong tay mình tình yêu, hạnh phúc. Nhưng sự phản kháng trong thơ chị khi gục ngã cũng thật nhân văn, cao cả không búa lớn đao to :
« Một mình ngồi gỡ lời thề/ Cà phê pha với tái tê lời người ».
Tôi chưa rõ đời thực với đời thơ của Đại Ngàn. Nhưng nếu đời thực đồng nhất với đời thơ, thì đây là một mẫu người phụ nữ khả kính. Một nỗi đau trong giông bão có văn hóa và nhân bản.
Trong sự đớn đau thánh thiện của thơ Đại Ngàn, tôi không thấy những giọt nước mắt đời thường, nước mắt đã lặn vào trong, tác giả đã ru mình bằng một một vầng trăng :
« Trăng cong cánh võng lưng trời/ Gạn trong bể khổ ạ ời tiếng ru/ Ngủ đi cơn gió mùa thu... » Và tác giả đã mặc đời, mặc cho “Mây còn bận cuốn phù du quên đường ». Câu thơ này không dừng lại ở lời oán trách mà là lời nhắc nhở những « đám mây » - những con người đang cuốn theo những phù du, quên đi những giá trị thực hiện hữu, trách người đã đẩy người thân về phía người dưng với một sự hồi sinh trên ngực người dưng:
« Ngực người dưng/ Hồi sinh ta, những hồng cầu đã chết/ Người thân đẩy ta ngược cuộc hành trình”.
Chưa hết, hãy xem thơ Đại Ngàn viết gì khi qua vùng Bão Nổi :
« Đi thôi em / Dũng cảm bước đi em... ».
« Đi thôi em/ Đừng đớn đau thêm/ Phải học cách quay lưng mà bước/ Hạnh phúc nào phải luôn có được/ Cây vẫn nẩy chồi từ những cằn khô... ».
Thực ra, đây cũng chỉ là cách thoát bão nổi thông thường, không có gì mới mẻ, nhưng Đại Ngàn đã nghĩ khác, đã tìm ngay ra sự nẩy chồi trong bão, đã nghĩ đến « Hoa hồng chuyển hoa xoan » « Hoa hồng sẽ ép khô đến cháy » còn hoa xoan thì « ... sẽ ôm vào lòng cho máu chẩy thành hoa ».
“Đừng đau hoa hồng chuyển hoa xoan/ Người yêu em chẳng bao giờ làm vậy/ Hoa hồng dẫu ép khô đến cháy/ Người ấy sẽ ôm vào lòng cho máu chảy thành hoa”. Tuyệt. Những câu thơ có thần, có thái trong một tâm trạng vượt lên trong đớn đau mà người thường không thể mượn lời mà biểu cảm. Nhưng Đại Ngàn cũng không phải người nhẫn nhịn yếu mềm mà phản kháng quyết liệt. Sự lên án, phản kháng không bó tròn trong phạm vi riêng tư mà đã đập phá cả một quan niệm cũ kỹ, lỗi thời mà lâu nay vẫn tồn tại hiển nhiên, chúng ta chưa cải tạo được tận gốc :
« Tam tòng thả rát bậc thềm/ Bão xô tứ đức...lạt mềm buộc đâu ? ».
Rồi tác giả tuyên ngôn :
« Xin người trả chữ chính chuyên/ Ta về trồng lại một miền ngát hương ».
Đúng thế! Trong đời thực có vô vàn cơn bão nổi trong mỗi cuộc tình, và hằng hà sa số những cuộc tình không vượt qua bão nổi, hoặc sau bão nổi thì bế tắc, không tìm ra lối thoát. Đại Ngàn đã gửi đến một thông điệp bằng thơ về sự vượt qua về tinh thần ( về tinh thần thôi) để ai đó khi gặp bão vịn vào mà qua.
« Phải nắm chặt tay mới qua vùng bão nổi/ Để mắt còn cay, nhìn còn chưa rõ lối/ Vẫn có tay ai không lạc giữa bộn bề/ Mỗi mùa Valentin nhắc nghĩa phu thê/ Socola mặn hơn, hoa hồng tựa máu/ Ta lại bên nhau, như ngày đầu chưa giông bão/ Trầu quấn dây trầu, cau trổ những mùa cau »
Bão nổi trong thơ Đại Ngàn là như vậy, không xa lạ với bão tố thường gặp trong đời sống xã hội nhân sinh. Chỉ là cơn « gió xoáy », nhưng đã quặn đau, dầy vò thân phận. Có cái nền văn hóa nhất định, thương từ vườn rau trên sân thượng đến những đám cỏ trên mộ cha...Bão nổi trong thơ Của tác giả dường như tự nó xác nhận đại diện cho một mảng tâm trạng phụ nữ trong xã hội .Sự cao cả qua các bài thơ dù chỉ ít dòng, nhưng nó đã chuyển tải một thông điệp lớn lao về trách nhiệm, lương tâm, tình yêu con người trong thực thể nhân sinh . Đó không phải là sứ mệnh của thơ sao ?
28/1/2018 – PHC.
17/09/2018
Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100011397867398
15 bình luận:
Cong Phamhuynh
16-09-2018, 09:09:56
Sửa lại một vài lỗi đánh máy, nhà thơ ơi!
Nguyễn Văn Tuất
16-09-2018, 09:09:56
Hay tuyệt em
Lenka Đoàn
16-09-2018, 09:09:56
cảm ơn anh công bài viết của anh .rất đúng là ( đại ngàn) ?chúc mừng em ?
TráiTim NgọtNgào
16-09-2018, 09:09:57
Chúc mừng em! Kkk
Năng Nguyễn Văn
16-09-2018, 09:09:57
Chúc em càng tỏa sáng , thành công nghen em❤
Ngô Bill
16-09-2018, 09:09:57
Thơ hay, bài viết tham luận cũng rất tuyệt; xin chúc mừng!
Đỗ Hằng
16-09-2018, 09:09:57
Chúc mừng em yêu !
Liên Bùi
16-09-2018, 09:09:57
tham luận hay.
Vu Hai
16-09-2018, 09:09:57
Ko biết nói sao.. Ngoài hai từ : TUYỆT VỜI ..<3..!
Mich Nông
16-09-2018, 09:09:57
bình luận hay quá. cảm ơn tác giả nhé
Kieny Pham
16-09-2018, 09:09:57
Bài nghị luận đầy cảm xúc hay từ dòng đầu đến cuối
Quang Nguyen
16-09-2018, 09:09:57
Một bài bình đã nói lên tất cả.chúc mừng e ĐẠI NGÀN!
Quang Trần
16-09-2018, 09:09:57
Chúc mừng Nguyễn Thành Tâmnh
Nước Non
16-09-2018, 09:09:57
Mình ghen tác giả đại ngàn. Có lời bình của anh chàng Huỳnh Công. Bảo nổi nghe tưởng mênh mông. Lời bình càng đọc Huỳnh Công hồn đầy. Ta về gói lại niềm tâyĐợi Huỳnh Công tỉnh mê say Đại ngàn.
Phan Văn Hi
16-09-2018, 09:09:57
Tuyệt vời !Chúc mừng Nhà thơ Nguyễn Thành Tâm !

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *