Thác Trinh Nữ

Các bãi đá bằng phẳng ven bờ thường được du khách chọn làm nơi hạ trại. Sau khi vùng vẫy chán chê dưới suối, những đống lửa được đốt lên và mùi thịt nướng thơm lừng hấp dẫn
Thác Trinh Nữ, vốn nổi tiếng là một danh thắng bậc nhất của Đắc Lắc (hiện nay thuộc tỉnh Đắc Nông). Vào một ngày đẹp trời, chúng tôi thẳng tiến lên thành phố cao nguyên Buôn Mê Thuộc. Sau những cơn mưa mùa hạ, trời cao nguyên như xanh hơn. Hai bên đường, những khu vườn cà phê, những vạt bắp, những hàng cây cao su đang vươn lên, xanh nõn, đầy sức sống.
Theo chỉ dẫn, để đến thác Trinh Nữ, chúng tôi theo đường quốc lộ 14 từ Đắc Lắc đi Thành phố Hồ Chí Minh khoảng 20km rồi rẽ vào con đường nhỏ phía bên phải khoảng 3km. Dọc đường, hoa cúc dại nở trắng xóa và những đàn bướm bảy màu bay lượn nhởn nhơ. Không khí trong lành và cảnh vật thật nên thơ.
Khu du lịch thác Trinh Nữ nằm trên địa bàn huyện Cư Jut, phía tây nam thành phố Buôn Mê Thuộc. Huyền thoại kể rằng, xưa có một người con gái Ê Đê xinh đẹp bị cha mẹ ép lấy một tù trưởng già giàu có và quyền lực. Nàng cương quyết chống lại nhưng không được nên đã gieo mình xuống khúc sông này của dòng sông Krôngno để giữ trọn tình yêu với một chàng trai trong buôn. Cảm động trước mối tình của cô gái, nơi nàng trầm mình, thần sông đã tạo nên những ghềnh đá lô nhô với hàng trăm hòn lớn, hòn nhỏ, hình thù kỳ dị, khiến dòng sông chảy đến đây bỗng vặn mình uốn khúc. Nước xô vào các tảng đá, tung bọt trắng xóa, tạo nên những tiếng gầm réo ai oán như những tiếng khóc than, thương xót số phận nàng trinh nữ. Từ đó, dân làng gọi quãng sông này là thác Trinh Nữ.
Trung tâm khu du lịch được xây dựng theo kiểu kiến trúc mang đậm bản sắc Tây Nguyên với những dãy nhà sàn bình dị, những ngôi nhà rông rộng rãi, những hàng cây cổ thụ trầm mặc sum sê. Những con đường dốc cheo leo ẩn mình trong rừng đại ngàn và những hàng trúc xanh rì đưa du khách xuống thác. Tiếng nước chảy ầm ào và tiếng ve râm ran tạo nên một bản nhạc kỳ diệu. 
Thác Trinh Nữ nổi tiếng không chỉ bởi huyền thoại về nàng trinh nữ mà cả bởi khu rừng đá kỳ dị nơi này. Theo những bậc đá dẫn xuống dưới khoảng 100m, trước mắt chúng tôi hiện ra một quang cảnh hùng vĩ, nguyên sơ, kỳ ảo của một dải đá ngổn  ngang, trải dài hàng trăm mét, chồng chất dọc hai bên bờ suối.
Bàn tay tài hoa của thiên nhiên đã để lại cho con người những tác phẩm điêu khắc tuyệt đẹp của đá bazan với đủ hình thù kỳ lạ. Những khóm đá tam giác lô nhô, thẳng đứng và nghiêng ngả, những bụi đá trầm tư, riêng lẻ hay chụm vào nhau thành từng khóm; những khối đá chồng lên nhau tạo thành những hang động quanh co, uốn lượn như những bức thành cổ. Những cột đá chênh vênh, những khối đá lăng trụ, những phiến đá tổ ong, những mâm đá tròn, những tảng đá vuông… Rất nhiều những cột đá xám đen nhưng cũng có không ít những phiến đá trắng lỗ chỗ như san hô. Có cả đá xanh, đá vàng và những vạt đá đủ màu nằm khít bên nhau như mai rùa, những lớp đá hình sợ như rong biển… Càng đi sâu xuống dưới, các hình khối đá càng phong phú và đa dạng hơn. Chỗ này đá chụm vào nhau như những ông tiên đang mải mê với cuộc cờ, xa xa một cô gái gội đầu, xõa mái tóc dài bên suối, cạnh đó một chàng cóc đang ngồi chồm hổm đợi nguời yêu…
Cả khu rừng đá mênh mông ấy được che phủ, bao bọc bởi những tán rừng cổ thụ nguyên sinh xanh mướt. Những đoạn rễ cây dài hàng chục mét chui ra từ trong đá, tua tủa, ngang dọc, quấn quanh những mỏm đá như những con rắn hiền lành vô hại.
Đây đó bên bờ suối, khuất sau các lùm cây dại là những mỏm đá e ấp bao bọc nhau, âu yếm ôm nhau, tạo thành những khoảng không gian kín đáo, là chỗ hẹn lý tưởng cho những đôi trai gái. Thảo nào mà chen giữa những tiếng ríu rít của chim rừng, tiếng rì rào của dòng suối là văng vẳng những lời thì thầm của gió, những tiếng cười rúc rích, vô tư…
Thấp thoáng đây đó trên những lùm cây cổ thụ là những cái chòi bằng gỗ xinh xắn như những cái tổ chim cu. Leo lên chiếc cầu thang bằng dây leo, chúng tôi bước vào một chiếc lều cây gần nhất. Từ trên cao, chúng ta có thể phóng tầm mắt ra bốn hướng bao quát cả khoảng không gian bao la, từ những bãi đá mênh mông trên thượng nguồn đến những khu rừng xanh ngắt trải dài phía hạ lưu. Chúng tôi ngồi trên sàn gỗ, nhấm nháp các thứ mồi mang theo, chiêu một ngụm rượu cần từ ống hút, lắng nghe bài ca du dương của những chú chim rùng… Bao nhiêu âu lo bận rộn của đời thường chợt tan biến. Tưởng cuộc đời chẳng còn gì thú vị hơn…
Trên những con đường mòn dọc bờ suối và những dòng Krôngno cũng có vô số tảng đá với nhiều hình thù kỳ dị: này là chú hà mã đang phơi nắng, kia là đôi chim câu đang cạ mỏ vào nhau, một bác rùa già đang chậm chạm bò lên bờ… Và rất nhiều những cột đá nghiêng nghiêng đang trầm tư soi bóng xuống dòng suối, duyên dáng và kiêu hãnh.
Vừa qua khỏi khu rừng đá, dòng sông Krôngno bỗng trở nên hiền hòa và phẳng lặng. Các bãi đá bằng phẳng ven bờ thường được du khách chọn làm nơi hạ trại. Sau khi vùng vẫy chán chê dưới suối, những đống lửa được đốt lên và mùi thịt nướng thơm lừng hấp dẫn.
Tôi bước lên một ghềnh đá màu xám đen xù xì, nơi được các chú bé chọn làm cầu nhảy thiên nhiên. Lần lượt từng em bám vào những cái rễ cổ thụ, đu người vươn ra xa rồi thả mình xuống dòng nước mát. Tiếng cười đùa râm ran, tiếng khỏa nước ồn ào, vang vọng một khoảng rừng âm u.
09/06/2016 , Trần Giao Thủy – Kiến thức ngày nay – Thành phố Hồ Chí Minh – Năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *